Một số đội bóng giàu có và danh tiếng nhất châu Âu đang định bỏ những đội khác lại phía sau để có thể thu toàn bộ lợi nhuận về mình. Ít ai biết rằng, rất nhiều năm về trước, một ý tưởng tương tự cũng đã được hình thành ở Nam Mỹ.

Vào năm 1949, một tranh giữa giải vô địch Colombia, Dimayor, và Liên đoàn bóng đá Colombia đã khiến quốc gia này bị FIFA đình chỉ thi đấu. Thay vì dồn ép Colombia, quyết định này đã dẫn đến những sự kiện không ai lường trước. Vì khi đó các CLB Colombia trở thành nhóm sống “ngoài vòng pháp luật”, họ cảm thấy họ không có nghĩa vụ phải trả phí chuyển nhượng cho các cầu thủ, nghĩa là họ có đủ khả năng để đưa ra mức lương cao ngất ngưởng và chiêu mộ tài năng từ khắp nơi trên thế giới.

Cũng thời gian đó, bóng đá ở Argentina rơi vào khủng hoảng. Năm 1948, xung đột giữa hiệp hội cầu thủ và Chủ tịch Juan Domingo Peron đã dẫn đến một cuộc đình công quy mô quốc gia, các câu lạc bộ buộc phải hoàn thành mùa giải bằng cách sử dụng các cầu thủ trẻ vì các ngôi sao của họ từ chối thi đấu.

Các gã nhà giàu của Colombia đã theo dõi sát sao diễn biến. Hè 1949, huyền thoại của River Plate, Adolfo Pedernera, chuyển đến chơi cho Millonarios. 2 tháng sau, huyền thoại bóng đá Alfredo Di Stefano và Nestor Rossi cũng hội ngộ với anh. Đến năm thứ 2, thêm hàng loạt ngôi sao Argentina khác có mặt trong đội hình CLB này. Không chỉ vậy, nhiều cầu thủ châu Âu cũng đến Colombia thi đấu, như Neil Franklin, George Mountford và đáng chú ý nhất là Charlie Mitten, cầu thủ chạy cánh tài năng của Manchester United, đều đầu quân cho Santa Fe.

Những cầu thủ người Anh này nhận được số tiền thưởng sau khi ký hợp đồng là 5.000 bảng, lương 100 bảng mỗi tuần, gấp 10 lần con số Mitten kiếm được ở Man United. Hậu vệ Franklin đã phát biểu sau khi đến thủ đô Colombia: “Chúng tôi sẽ sống tốt hơn bất kỳ cầu thủ bóng đá nào trên thế giới”.

Số phận của El Dorado - 'Super League' đầu tiên trên thế giới
 Franklin tự tin về sự giàu có khi đến Colombia.

Millonarios là đội thống trị giải Colombia năm đó, giành được danh hiệu này vào năm 1949 và ba lần đăng quang liên tiếp từ 1951-1953. Leon Londono, cựu chủ tịch Cucuta Deportivo, nhận xét trong cuốn sách Sport in Colombia của Mike Forero: “Trong thời kỳ đó, Millonarios được coi là một trong những đội bóng xuất sắc nhất thế giới. Trong những năm đó, mọi người thường đến sân vận động vào đêm trước các trận đấu để ngủ bên ngoài và có được một vị trí tốt vào ngày thi đấu; Trong các văn phòng, chủ đề này thường được lặp đi lặp lại đến nỗi người ta đã treo những tấm biển ghi: ‘Cấm nói về bóng đá trong giờ hành chính’.”

Tuy vậy, sự lũng đoạn cầu thủ của các ông lớn Colombia đã khiến FIFA tiếp tục phải ra tối hậu thư, buộc họ phải trả lại các cầu thủ đã “đánh cắp” bằng không sẽ loại bỏ Colombia vĩnh viễn khỏi các giải lớn. Năm 1954, mọi thứ được giải quyết xong xuôi.

Trước đó, bộ ba nước Anh đã về nước từ năm 1951 và nhận án cấm 6 tháng từ FA. Trong thời gian ở Nam Mỹ, cả 3 cũng vật lộn do rào cản ngôn ngữ và vì lệnh giới nghiêm nghiêm ngặt của quân đội lúc 6h30 tối trong thời kỳ bạo lực chính trị. Chỉ có Mountford được CLB cũ giữ lại. United bán Mitten cho Fulham, trong khi Franklin chuyển đến Hull City.

Trong khi đó, các đội bóng lớn ở Colombia, sau sự ra đi của các ngôi sao, những gì còn lại như đống hoang tàn. Tác giả Guillermo Ruiz trong cuốn Lịch sử bóng đá Colombia nhớ lại: “Các đội không thể ký hợp đồng với các cầu thủ nữa và mọi người tránh xa các sân vận động. Người ta không bao giờ nghĩ rằng họ có thể xuống dốc như vậy, sau khi có những cầu thủ xuất sắc nhất thế giới đến thăm; bây giờ họ chỉ có thể nhặt nhạnh những gì còn lại mà thôi.”

Số phận của El Dorado - 'Super League' đầu tiên trên thế giới 1
 Di Stefano ở Nam Mỹ.

Giai đoạn này được gọi tên “El Dorado”, mặc dù thời kỳ hoàng kim của nó chỉ kéo dài vỏn vẹn 5 năm, nhưng vẫn giữ được vị thế như là thần thoại trong lịch sử bóng đá Nam Mỹ – vừa là một trong những thời đại lấp lánh nhất, vừa là một lời cảnh báo rõ ràng về hậu quả của việc đổ tiền vào các dự án đầy tham vọng mà không nhận được sự ủng hộ đông đảo.